Báu Vật - Nhuận Hùng

01/03/20177:30 CH(Xem: 486)
Báu Vật - Nhuận Hùng

Báu Vật

                                                                                                                          

 Nhuận Hùng


(Tiếp theo báo số 65)

HÀNH TRÌNH ĐI TÌM ẤU CHÚA – (b)
Ánh tà dương vàng nhạt le lói mỗi lúc mỗi yếu lần rồi từ từ tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Tuệ Ca chàng vẫn ung dung bước từng bước trên con đường mòn khúc khủy quanh co dẫn đến làng mạc xa xôi hẻo lánh chưa rõ địa danh nơi ấy! Nhưng chàng không chút vội vàng nào cả, vẫn ung dung tự tại xem chung quanh chẳng có gì xảy ra…bởi vì chàng cảm nhận được việc làm rất thú vị với tính vị tha nhân ái, chàng đã tự hào đã làm được việc có ý nghĩa. Nghĩa là trong “tinh thần thượng võ không đánh người ngã ngựa”. Trái lại chàng còn là một nghĩa hiệp giàu lòng vị tha, rộng lượng khoan dung “thả hổ về rừng” điều ấy rất cấm kỵ cho những người trong giới thợ săn sống du mục nơi vùng núi cao, lương thực của họ chỉ có thú rừng mà thôi… vẫn biết đối phương của mình một tay “xem trời bằng vung”. Nhưng cá tính chàng rất liều lĩnh không chút do dự khi quyết định trả tự do không một điều kiện gì hết, cử chỉ cao đẹp ấy khiến đối phương “tâm phục, khẩu phục” mà còn nói rằng:
-“Việc cứu mạng hôm nay ta sẽ khắc ghi, hẹn khi nào có dịp sẽ gặp lại…”
Những lời nói ấy văng vẳng bên tai khiến chàng quên hết cái rét lạnh ùn ùn kéo đến của những tháng ngày mùa Đông gía buốt trên đỉnh núi cao.
“Đường đi tuy khó, nhưng cũng có con đường ta đi…” Tuệ Ca vừa đi vừa ngâm nga như thế…!
Đúng vậy, khi nhắc đến (con đường tuy khó) là ta liên tưởng đến ngay những khó khăn gian nguy, của con đường đó, là con đường gì, kể ra là vô số con đường. Nhưng Tuệ ca thầm nghĩ con đường để đạt đến mục đích chính mà người hành giả đang chọn, đó có phải chăng là con đường dài vô tận chăng? Nếu không thì, ai là kẻ đi trên con đường ấy mới thấu hiểu được những chướng ngại vật trên con đường mà mình phải kinh qua. Tuệ Ca là người liều lĩnh dám nhận trách nhiệm để đi tìm ấu chúa thất lạc từ bốn mươi năm qua. Việc làm như thế có điên rồ hay không? Tuệ Ca có lúc thầm nghĩ, nếu là (ấu chúa) thì bây giờ cũng bằng tuổi mình là cùng không làm vua được thì sao đây? Chàng liền nhớ đến câu dân gian thường hay nhắc đến: “Con vua thì được làm vua, con vãi ở chùa thì quét lá đa”. Nghĩ ngược lại nếu như (ấu chúa) ấy ở trong chùa thì giờ này cũng chỉ quét lá đa thôi chớ có mơ mộng làm vua chúa được gì nhỉ? Số mạng không thể cưỡng cầu được, có muốn đi chăng nữa, phước báu không có thì lấy đâu ra mà làm
vua, với chúa? Cuộc hành trình đi tìm ấu chúa của ta cũng đầy cam go thử thách có lúc gần như mất mạng nhưng mục đích thì chưa tìm ra dấu tích hay manh mối gì cả. Dòng suy nghĩ của Tuệ Ca đang tuôn chảy mênh mông bổng dung bị đứt đoạn vì có đoàn người cưỡi ngựa từ xa phóng tới, khiến bụi đường bay tung tóe, nhưng Tuệ Ca vẫn bình thản đi hiên ngang bên lề đường mòn. Bấy giờ miệng chàng nghêu ngao những dòng thơ cho đoạn đường dài rút ngắn lại:
“Lô sơn yên toả Chiết giang triều,
Vị đáo bình sinh hận bất tiêu.
Đáo đắc bản lai vô biệt sự,
Lô sơn yên toả Chiết giang triều.”
 
 Tạm dịch:
 
(Khói toả Lô Sơn, sóng Chiết Giang,
Khi chưa đến đó luốn mơ màng.
Đến rồi, hoá cũng không gì lạ,
Khói toả Lô Sơn, sóng Chiết Giang.)
 
Bổng nhiên có tiếng kêu thật to Tuệ Ca…Tuệ Ca…..Tuệ Ca đứng lại …đứng lại …chờ đệ …chờ đệ, Tuệ Ca ngoảnh đầu quay lại phía sau những bụi bặm đất cát bay tung tóe cùng lúc đó, tiếng ngựa hí vang lên, dây cương được xích lại có người trong đám ngựa đó liền nhảy xuống nói lớn tiếng rằng: “Tuệ Ca đã về rồi các bạn ơi!...ơi ….ơi! Chỉ trong giây lát cả đoàn người cưỡi ngựa bao quanh, la lớn lên rằng: Tuệ Ca …Tuệ…Ca huynh trưởng của chúng ta còn sống sót…còn sống…trở về với chúng mình rồi”. Lại có người trong đám lớn tiếng hò hét rằng: “Từ đây chúng ta không còn sợ ai ăn hiếp nữa…các huynh đệ ơi!!!
Lúc bấy giờ trời cũng đã choạng vạng nhá nhem tối cho nên mọi người nhường cho chàng một con ngựa chiến để cùng đi với đoàn. Trước sự ưu đãi và kính trọng của các huynh đệ dành cho chàng vui vẻ cám ơn mọi người. Đoàn người và ngựa tiếp tục lên đường trên đoạn đường còn lại khá dài, mãi cho đến khi màn đêm buông xuống hẳn và tiếng dế mèn bắt đầu rên rỉ. Từ xa xa đoàn người thấy ánh lửa hồng đã sáng lên một góc trời. Nơi ấy cũng là nơi dừng chân mọi người.
 
Tuệ Ca không mấy ngạc nhiên khi bước vào doanh trại thô sơ của các huynh đệ kết nghĩa từ lâu, tuy không rõ nơi đây là đâu? Nhưng chàng liền khen rằng:
 “Các đệ của ta làm việc cũng có chí hướng lắm đó, không uổng công ta chờ mong bao tháng ngày, ước gì một ngày nào đó bình yên trở về ngôi chùa xưa, sống lại những tháng ngày huynh đệ tu tập và vui đùa bên nhau của những năm tháng qua…”
Tuy chàng không khen tặng nhiều lời nhưng mọi người vẫn hiểu và hò hét chúc mừng chàng sau bao nhiêu năm xa cách, nay cơ may gặp lại thật là hạnh phúc khôn ngần.
Đêm ấy cũng là đêm bất ngờ gặp lại Tuệ Ca sau bao năm thất lạc, cho nên mọi người liền tổ chức ăn mừng ca hát suốt thâu đêm, nhưng Tuệ Ca cùng các huynh đệ kết nghĩa tìm đến một chỗ an toàn để trò chuyện chia xẻ cùng nhau những kỷ niệm khó quên trong đời lưu lạc nơi phồn hoa phố thị. Lúc bấy giờ Tuệ Ca lên tiếng nói rằng:
-“Này các huynh đệ nảy giờ ta nghe các đệ kể lại những nỗi khổ cơ cực và sự đóng góp công sức để tạo dựng cơ đồ nho nhỏ này. Các đệ nên nhớ rằng; “Nếu không có cái nhỏ ngày hôm nay thì làm sao có cái to lớn của ngày mai mà mình hằng mong ước. Đó là lấy lại mảnh đất thân thương và đòi lại sự bình đẳng nhân quyền cho mọi người dân thấp cổ bé họng, quyết thanh trừng hết đám quan lại triều đình thối nát, chúng chỉ biết ăn hối lộ, tư lợi riêng cho mình, ai chết mặc ai! Chúng chỉ biết hút máu của dân lành, ăn trên xương máu của người dân. Một triều đình như thế đáng cho lịch sử phê phán con cháu về sau quyền rủa…”
Chưa hết, chàng còn nhắc nhở thêm rằng:
-“Không phải là những tài sản vật chất, của ngày
hôm nay chúng ta có được không phải là những của cải, tiền tài, nhà cửa, v.v…Mà là những tài sản tình cảm, những tài sản tinh thần, v.v...
Đây mới là những tài sản thật sự, những tài sản giá trị, những tài sản qúi báu, những tài sản thanh cao, v.v… Trên đời này, con người; không có thứ tài sản vật chất nào có thể so sánh được: những tình cảm qúi mến, thương yêu, qúi trọng của người khác dành cho mình, không dễ gì có được những thứ tình cảm vô giá này của con người, những tấm lòng cảm xúc, tri ân của những người đồng cảnh ngộ, những người kém may mắn những thứ không dễ gì mua được bằng tiền, bằng vàng...
Tuệ Ca liền nói tiếp, thực tế là chừng nào còn có thân thể phàm trần, còn thân xác vật chất con người bằng xương bằng thịt, bằng thể chất, thì chúng ta vẫn còn cần đến những tài sản vật chất; nhưng mà, tài sản vật chất, bất cứ là thứ tài sản vật chất nào, cũng luôn luôn có những giá trị giới hạn, những giá trị tương đối. Tài sản vật chất thì luôn luôn biến đổi, luôn luôn mong manh, không bền vững, thường nhỏ bé, dù khối lượng vật chất to lớn thì tính cách của vật chất cũng vẫn là nhỏ bé; dù vật chất cần thiết đến thế nào thì giá trị của vật chất cũng vẫn là tầm thường. Nếu như của cải ấy do người bất lương chiếm đoạt từ trong tay của dân lành như: ruộng đất, nhà cửa…những đồng tiền bất chính ấy các huynh đệ không nên bận tâm những việc ấy, đám quan lại đó hút máu dân lành làm giàu, thật là đáng trừng trị cho thích đáng, nếu có cơ hội.
Trái lại, những tài sản tình cảm, những tài sản tinh thần, những tài sản tâm linh, v.v… mới là những tài sản vô giá, mới là những tài sản bền lâu, mới là những tài sản thanh cao, v.v… những tài sản đáng cho chúng ta mơ ước, đáng cho chúng ta kiếm tìm, đáng cho chúng ta gìn giữ, đáng cho chúng ta trân trọng, đáng cho chúng ta trân qúi…
Nhưng Tuệ Ca không buồn, không hận, không oán, không hối tiếc… Những quyết định này của mình, bởi vì mình đã kinh qua khá nhiều thử thách, quá nhiều kinh nghiệm cuộc đời, bởi vì mình đã giác ngộ những vai trò, những sứ mạng của mỗi con người trên chốn trần gian.
Ở mỗi không gian, ở mỗi thời gian của cuộc đời, mỗi lúc, mỗi nơi, mỗi giờ, mỗi khắc, v.v… mình đều có những vai trò, những nhiệm vụ, những sứ mạng khác nhau, không phải là mình có thể làm những công việc mình muốn làm, mình thích làm, mà là mình phải làm những công việc mình cần làm.
Mỗi một nơi chốn mới mà Tuệ Ca đến, chắc chắn là sẽ có những điều cần phải làm, hoặc có thể làm, cũng sẽ có những điều Tuệ Ca có thể học hỏi, hoặc là những điều mình sẽ phải học hỏi; cũng có thể chia xẻ những kinh nghiệm và những hiểu biết của Tuệ Ca, cho những người Tuệ Ca đang gặp, và sẽ gặp mặt cùng nhau quen biết, kết bằng hữu với Tuệ Ca nữa. 
Đây không phải là sứ mạng đối với riêng tư dân tộc, riêng tư đất nước của Tuệ Ca và mọi người dân đang sinh sống tại đó, riêng tư dân tộc này, riêng tư đất nước nọ, mà phải là sứ mạng chung đối với tất cả, đối với mọi miền trên đất nước, nhất là miền quê. Riêng đối với mọi sắc dân, mọi quốc gia, mọi con người, và toàn thể nhân loại, không phân biệt màu da, ngôn ngữ, sắc tộc, v.v… trên toàn thế giới.
Sứ mạng và nhiệm vụ tâm linh, là sứ mạng và là nhiệm vụ mang lại những ánh sáng giác ngộ, minh triết cho nhân loại; sứ mạng và nhiệm vụ mang lại những ngọn lửa tình thương, từ bi cho con người, vạn vật, thế gian, v.v… là nhiệm vụ rất khó, là sứ mạng rất lớn, mà mục tiêu của sứ mạng và nhiệm vụ như vậy lại càng khó khăn hơn, gian khổ hơn, nhiều đòi hỏi hơn, nhiều thử thách hơn…”
Tuệ Ca nói huyên thuyên chưa ngưng hẳn thì những tràng pháo tay nổ liên hồi, kèm theo đó những hò hét …Tuệ Ca thật tuyệt, thật tuyệt…
-Tuệ Ca chưa kịp nói tiếp thì có người hỏi lại rằng:
-Từ nay về sau có ai đồng ý Tuệ Ca làm đại sư huynh trong nhóm chúng ta hay không? Ai đồng ý tán thành thì giơ tay lên.
Mọi người vui vẻ hò hét giơ tay lên đồng ý Đại Sư Huynh. Đồng thanh reo to:
-“Đại Huynh Tuệ Ca…đại…huynh…Tuệ Ca… Tuệ Ca…”
Tiếp theo đó là những tràng pháo tay nổ liên hồi thật là náo nhiệt vô cùng.
-Kể từ đó mọi người đều đồng ý và  tán thành việc làm của Tuệ Ca và chấp nhận Tuệ Ca làm Đại Sư Huynh trong nhóm để cùng tiến lên trên con đường tranh đấu cho lý tưởng và quyết đòi lại sự bình đẳng cho dân làng. Rồi từ đó Tuệ Ca đại sư huynh mở đường một lộ trình mới, cho mọi người tiếp tục dấn thân đi trên con đường chính nghĩa.
Cũng trong huynh đệ ấy có người giơ tay lên phát biểu và nói rằng:
-“Tôi chỉ là hạt cát nhỏ trên sa mạc khô cằn thì làm được việc gì?”
Tuệ Ca đáp lại rằng:
-“Hạt cát tuy nhỏ nơi sa mạc, nhưng gom nhiều lại gặp gió lớn sẽ trở thành trận bão cát kinh hoàng khiếp đảm các huynh đệ có nghĩ ra những điều đó hay không?”
Mọi người vỗ tay tán thưởng.
-Tuệ Ca liền cám ơn mọi người tín nhiệm và sau đó tiếp tục cuộc hành trình mới…Câu chuyện Báu Vật vẫn chưa kết thúc.
Hỡi các huynh đệ! Hãy cùng ta đứng lên gành lại giải đất thân yêu từ tay bọn côn đồ cướp nước được như vậy thì kho “Báu Vật” sẽ nằm trọn trong lòng bàn tay của các huynh đệ cùng chí hướng. Mong lắm thay!!!
Tiết trời mùa Đông trên đỉnh núi bổng nhiên ngừng lại giây phút để đón nhận bầu nhiệt huyết tuổi trẻ dâng cao khiến trời đất cũng cảm động. Tưởng chừng như tuyết Đông ngưng rơi, ý chí là như thế, không ai có thể ngăn cản được bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ dâng trào. Những chú dế mèn vẫn rỉ rả suốt thâu đêm chúng có thấu hiểu hay không nhỉ?
Câu chuyện còn dài, xin hẹn kỳ tới sẽ tiếp tục và có nhiều đoạn ly lỳ, hấp dẫn.
                         Xuân Đinh Dậu – 2017
                                Nhuận Hùng
Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn