Lối Về Hoa Nở

06/09/20193:08 CH(Xem: 60)
Lối Về Hoa Nở
56 (3)

Lối về hoa nở

 

“Còn đây ấn tích trên nền cũ

Phảng phất hương Thiền đẹp ý thơ”

 

Còn đó, những giao thoa trên lối về tâm thức là cả sự lắng đọng trinh nguyên, ôm choàng lấy thời không, soi dấu hiện thực, mở ra thế giới vô tận không cùng. Từng vận hội, từng cảm xúc từng suy tư, bừng dậy nắm bắt cái thực tại ở đây và bây giờ, sự cao tuyệt của thinh âm bất tận ẩn chứa trong từng suy tư hành động, chảy dài xuyên suốt từ quá khứ đến tương lai, hiện tại và bây giờ.  Những ấn tích vẫn hằng in dấu trên từng chốn củ nẻo xưa, tâm và cảnh, thời gian và không gian, lồng lộng thanh cao thênh thang rực rỡ, thắp sáng bờ mê soi tỏ bến ngộ, nguyên vẹn hình hài tự tại đến đi. Đâu đó, nét hương thiền tung bay quyện nhập vào hồn thơ, soi bóng cõi sắc không, lối về cố quận. Dấu ấn thiền tăng đong đầy trên muôn lối, diệu vợi thâm cao, cởi tung mọi chôn dấu phơi bày nguồn cơn, hiển hiện trong tận cùng sát na. Đêm ngày miệt mài khắc ghi điểm son trên từng tâm thức, vỗ về chốn nhân gian bằng lời thơ ý đạo, trao gởi tấm lòng tấc dạ, đượm ngát cõi hương thiền đến cho nhân thế.

 

Bài thơ “Khoác áo chân không” từ trên đỉnh cao tuyệt vời an tịnh, dòng tuệ giác thi nhau đổ về tràn ngập muôn phương, tắm mát lòng người hôm nay. Từng giọt nước thanh lương, dập tắt bao não phiền, lời kinh cầu vang vọng điệp khúc thiền ca lối vào.

Mưa rơi từ đỉnh cao

Dòng thác đổ dạt dào

Sương khói cùng sương khói

Hương vị rất ngọt ngào

 

Tự nhiên dòng sống thiền

Thung lũng hay cao nguyên

Núi đồi hay biển cả

Nhất biên hay vô biên

 

Ấn tượng thể diệu huyền

Thể nghiệm để thông thiên

Ý thức hay vô thức

Vầng trăng nỗi niềm riêng

 

Gió đưa âm điệu nào

Biết bao và biết bao

Nguyên vẹn hay vụn vỡ

Người chỉ tôi lối vào.

 

Cung đàn réo rắt thi nhau gọi mời đưa tiễn, về non cao chốn cũ ngắm mây hồng. Ngần ấy thời gian, qua cầu lữ thứ, dòng đời dòng tâm thức lặng trôi, con nước xoay vần, xóa nhòa biên độ. Dấu thiền soi bóng thời không, gió đưa mở lối hoa đào nở tung.

 

Tiếng sáo vi vu dẫn lối vào

Lũ lượt mây về trên đỉnh cao

Cánh cửa chân không vừa hé mở

Thiền sư lững thững ngắm hoa đào

 

Tuổi đá bao nhiêu bên vệ đường

Mỉm cười lữ khách lệ vấn vương

Thay đổi-đổi thay từng phiến lá

Hởi! Người thiên cổ có tư lương

 

Có ánh mắt thương vẫn đợi chờ

Có dòng thác đổ hóa thành thơ

Thiên kỷ đã qua sử rướm máu

Thơ còn ẩn tích đỉnh mù sương.

 

Trên đỉnh hư vô bốn bề gió lộng, chân không một cõi hằng sa tuyệt vời. Mây về che bóng tà dương, thiền sư chống trượng băng ngang ta bà.

 

“Ta về gõ cửa chân không

Đọc câu pháp ngữ bên dòng uyên nguyên”.

 

Thời gian bến nước chốn cũ quê xưa, điệp khúc ba sinh tự thuở nào, lênh đênh trôi dạt phương nào chốn ấy, tử sinh cố quận nẻo về xa xăm. Khoác áo chân không, bước qua dòng thời gian về với vô cùng. Khoác áo chân không, ngắm đỉnh mây hồng, tình người mênh mông. Chân không diệu hữu, dòng sông lối vào.

 

Khoác áo chân không

Nhẹ nhàng trong lòng

Tâm hồn tuyệt đẹp

Như một dòng sông

 

Khoác áo chân không

Ta đi một vòng

Văn minh thế giới

Học hỏi quán thông

Khoác áo chân không

Tiễn Thu vào Đông

Chim muông chúc tụng

Tình người lưu vong

 

Khoác áo chân không

Trên đỉnh mây hồng

Mùa Xuân đã đến

Hương sắc bềnh bồng

 

Khoác áo chân không

Như mây gặp rồng

Bầu trời trong sáng

Viễn ảnh mênh mông.

 

Thời gian con nước nhẹ trôi, mới đó, hạt nắng vàng ban mai soi mình qua khóm trúc, đóa hồng trước ngõ hé nụ khoe sắc hương. Bây chừ, Thu sang Đông về Xuân đến, mắt đăm chiêu nhìn thời gian đưa tiễn buổi không gian, tâm thức bừng dậy từng cơn khắc khoải, chốn cũ người xưa vô thường gõ nhịp.  Cuộc lên đường, người về cố quận, thăm lại quê xưa sẽ là cuộc viễn du bất tận miên trường, ở đó là những thênh thang trải dài trên muôn lối. Từng cuộc lữ đến đi, từng cuộc rong chơi vô tận, từng bước truân chuyên, từng nhịp đẩy bung mọi ngăn ngại, lối về thắm đượm lẽ sắc không. Lời kinh khuya thôi thúc nhắc nhở, đêm tàn ngày qua mau, bên đồi sương khói, non nước mù khơi.

 

Sương khói ơ hờ trong áng mây

Nước non- non nước ai lưu đày

Khai phóng-phóng khai hồn Thu dại

Không gian khoác áo lúc chiều nay

 

Tôi vẽ trang đời lên bức tranh

Biết bao khác vọng rất chân thành

Thiên cổ ân tình đến ngần ấy

Tráng sĩ ngỡ ngàng một khúc quanh

 

Quay đi-trở lại cũng thế thôi

Ánh trăng trường mộng đứng bên đồi

Dòng sông lịch sử chân trời tím

Thương yêu tình mẹ dạ bồi hồi

 

Nơi nào cứu cánh của dòng sông

Nơi nào cứu cánh một tấm lòng

Man mác trong tôi hồn thơ dại

Giọt nước cuối cùng của chân không.

 

Hành trang đếm bước, chừng đó cũng đủ cho cuộc đăng trình, sưởi ấm nỗi niềm chung riêng trên vạn nẻo. Cùng nhau trở về cội nguồn uyên nguyên, tắm mát dòng tuệ giác vô biên thường hằng một cõi.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn