- Con đi tìm mẹ! - Tâm Tường Lê Đình Cát

14/09/201112:00 SA(Xem: 8825)
- Con đi tìm mẹ! - Tâm Tường Lê Đình Cát


Con Đi Tìm Mẹ !

 

Tâm-Tường - Lê-Đình-Cát

 Riêng tặng Đại Đức Thích Hạnh Bảo!

ới đây là một câu chuyện thật đã xảy của một Tu Sỉ từ bên Đức Thầy đã đi cùng khắp chân trời, góc biển…về lại quê hương Việt Nam mấy lần và lặn lội khắp ba miền Nam, Trung Bắc của đất nước để tìm Mẹ nhưng vẫn “bặt vô âm tín”…và bây giờ Thầy lại từ bên Đức qua miền Nam California nước Mỹ để tìm dấu tích của Mẹ.


Đó là Đại-Đức Thích-Hạnh-Bảo. Thầy và chúng tôi chưa hề một lần quen biết; nhưng khi Thầy qua đến đây và qua sự giới thiệu của cô bạn (Ngọc-Thanh) nên tôi đã được cơ duyên gặp và nghe được câu chuyện thương tâm và lòng “hiếu Đạo” của Thầy…Rồi từ đó chúng tôi (Ngọc-Thanh và tôi) nguyện sẽ làm một việc gì đó trong khả năng của mình để hầu giúp Thầy trong thời gian Thầy ở lại Nam Californisa nầy để tìm Mẹ.

Đây không phải là một truyện ngắn mà là một “truyện kể” của chính Thầy đã kể cho “tác giả” nghe và cũng chính tác giả vì cảm kích tấm lòng hiếu thảo của Thầy nên cũng đồng cảm và “thêm đầu, thêm đuôi” cho ra một câu chuyện để người đọc nắm rõ được câu chuyện.


Và chuyện được bắt đầu như sau:

Như thường lệ sau bữa cơm tối là tôi ngồi vào bàn Computer để đánh nháp hoặc sửa những bài thơ, văn mà mình đang làm dang dở. Tối nay (11-10-2010) cũng vậy tôi đang chú tâm vào chiếc computer để sửa nốt đoạn cuối của bài viết về “khả năng của người Huynh Trưởng Gia Đình Phật Tử Việt Nam” thì chuông điện thoại reng, tôi vói tay lấy cái điện thoại di động .

- Helo! Dạ, xin lổi ai đầu giây đó?

- Anh Cát, Thanh đây...anh đã ngủ chưa?

- Chưa, cô ạ…anh đang còn đánh máy bài…. Mà có chuyện gì hay sao..?

- Vậy thì Ngọc Thanh xin lổi đã làm mất nguồn thơ của anh,

- Không sao…mà chuyện gì đó hã Ngọc Thanh?

- Dạ, em có chút việc muốn nhờ anh giúp nhưng không biết anh có nhận lời

hay không cho đây?

- Hay chưa, cô nầy có tính “rào đón” từ hồi nào mà anh không hay biết hè?

Thì chuyện gì cứ nói ra thử xem nếu có thể được thì anh sẵn sàng mà, từ trước đến giờ có bao giờ anh em mình nhờ vã nhau mà từ chối đâu hã.

- Vậy thì…Em muốn nhờ anh…nhưng vài hôm nữa cơ.

- Ừ, thì vài hôm nữa hay ngày mai cũng được…Cô thử nói ra nghe xem

nào sao mà cứ “úp mở” hoài vậy...?

- Anh Cát, vài hôm nữa sẽ có một vị Sư ở xa về…và nếu có thể được nhờ anh làm “thị

giả ” trong những lúc thầy cần đi đây đó không biết có phiền anh không? Anh cố giúp em nghe anh.

- Cô này hay chưa, phiền…đương nhiên là phiền rồi đó, nhưng giúp cô anh vẫn giúp, nhất là làm “thị giả” cho quý Tăng, Ni thì anh sẵn sàng.

- Cám ơn anh trước .

Câu chuyện đến đó và cả suốt một tuần sau cũng chẳng nghe Ngọc-Thanh nhắc đến nên tôi cũng quên mất.

Mãi cho đến tối nay (18-11-2010) cũng vào gigiấc mà hai anh em chúng tôi thường hay gọi cho nhau…thì Ngọc-Thanh gọi lại và có ý nhờ tôi.

 - Helo, Anh Cát đó hả.

- Ừ, anh Cát đây, mà chưyện gì nữa? Sao đi làm về mệt mà chưa ngủ lại gọi anh đó, có chuyên gì hả?

- Anh thì thôi, gọi thăm anh chị không được sao?

- Đương nhiên là được và mừng nữa chứ vì có người nhớ đến mình (gia đình chúng tôi xem Ngọc-Thanh như là em gái vậy nên chi nói năng rất tự nhiên và thân mật).

- Đốt anh đi…đương nhiên là có chuyện mới gọi cho anh… chứ người ta đi làm về mệt lã người còn hơi đâu nữa mà tán ngẫu với anh giờ nầy, đừng hoang tưởng.

- A, cô nầy thật to gan ăn nhằm phải gì mà hôm nay “sân si” với ông anh mình

thế nhỉ; nói vậy chứ anh cũng biết lý do tại làm sao mà cô gọi cho anh vào giờ nầy rồi.

- Anh thì…chuyên môn, làm như là “thầy bói” vậy.

- Ừ, thì để “thầy bói” đoán cho mà xem, không phải “đoán mò” đâu mà trúng

“phong phóc” vậy đó cô ạ. Có phải cô định nhờ anh chuyện tuần trước phải không.

- Xin thua ông anh “thấy bói” đoán mò mà trúng…Dạ, Thầy đã về ở nhà em chiều nay rồi và ngày mai em bận đi làm nên đành phải gọi nhờ anh đó…Sáng mai anh chịu khó đến nhà em trước 07:30 sáng; vì nếu anh đến sớm thì em đi làm sớm còn nếu anh đến trể thì em cũng đành chịu thôi vì …nhờ người ta mà.

- Nhớ rồi cô ạ, khỏi phải dài dòng…nhưng với điều kiện (coffee, trà và ăn

sáng) được chưa?

- Xin vâng lời anh hai.

- Khác với thường lệ, sáng nay mới 05:00 giờ sáng tôi đã thức dậy rồi, sở dỉ tôi

phải dậy sớm như vậy là vì tôi phải làm theo cho đúng chương trình mỗi sáng mà tôi đã quen…pha trà, tập thể dục, đánh răng tắm và tụng kinh như vậy mỗi sáng tôi phải mất hai (02) tiếng đồng hồ cho những công việc ấy. Khi mọi chuyện xong xuôi. Tôi đến nhà Ngọc-Thanh đúng 07:00 giờ sáng như đã hứa.

- Anh Cát…Đây là Thầy Hạnh-Bão mà em đã nói với anh từ mấy hôm nay đó.

- Thưa Thầy…Anh Cát bạn thân của con và là một Huynh-Trưởng Gia Đình Phật Tử.

- Dạ thưa Thầy

- Chào anh, anh Cát ngồi đi.

- Dạ, Thầy cứ để con tự nhiên.

- Thầy mà mời anh Cát à, anh ấy và con thân nhau lắm, xem như anh em vậy

Thầy ạ, nên anh không khách sáo đâu…Con xin mời Thầy và anh Cát vừa ăn sáng vừa nói chuyện cho tiện luôn.

- Ngọc-Thanh, em thấy vậy mà cũng lanh nhỉ…Dạ, thưa Thầy con có nghe

Ngọc Thanh nói Thầy vừa mới bên Đức qua phải không ạ?

Dạ, tôi từ bên Đức qua và đã ở trên San Jose được mấy hôm rồi, nhưng có

công chuyện phải về đây mà không quen biết ai hết may mà nhờ Sư Cô Tịnh-Nghĩa giới thiệu cho chị Nguyên-Châu (Nguyên-Châu là pháp danh của Ngọc-Thanh), nên nhờ chị đón về đây; hôm nay lại có duyên được biết anh nữa…anh…?

- Dạ, con Tâm-Tường, nhưng Thầy cứ gọi là Cát cho tiện.

- Dạ, hôm nay lại có cơ duyên được quen anh ..anh Cát ạ.

- Dạ, chính con mới có được duyên may gặp Thầy chứ, thưa Thầy. Dạ, Thầy

định ở đây bao lâu và cơ duyên nào Thầy lại qua đây để làm Phật sự, thưa Thầy.

Ngọc-Thanh vừa thu dọn bàn vừa tiếp:

- Câu chuyện của Thầy dài dòng và cũng khá ly kỳ lắm anh cứ yên tâm đi rồi

chốc nữa Thấy sẽ kể cho anh biết…đừng vội.

- Ừ, thì tính anh như thế nào em cũng thừa hiểu rồi cơ mà, chuyện gì cũng

muốn biết trước để hầu…thôi thì…

Ngồi lắng nghe hai anh em tôi lời qua tiếng lại, Thầy vừa bưng tách trà lên định uống vội để xuống bàn vừa cười hiền từ và chậm rãi trả lời tôi:

- Anh Cát, cũng chẳng có gì mà vội, để từ từ Thầy hãy kể cho anh nghe mục

đích và động cơ nào khiến Thầy từ bên Đức qua đây…Đây là công việc riêng tư của Thầy chứ không phải Thầy qua đây để làm Phật sự như chuyến Thầy đã đi cách đây bảy (07) năm về trước…Chuyện của Thầy thì cũng khá dài, thôi thì chốc nữa trên đường đi Thầy sẽ tâm sự cho anh nghe vậy…Bây giờ để cho chị Thanh-Châu sữa soạn đi làm

- Dạ, thì Thầy dạy thế nào con nghe thế đó.

Ngọc-Thanh như đắc ý cô nàng “lườm” tôi và lên giọng.

- Bây giờ em nhờ anh đưa Thầy lên Garden Grove để gặp Sư-Cô Hoa-Tâm và

Sư-Cô sẽ đưa Thầy đi còn anh thì…hết “nhiệm vụ” và…em cám ơn anh trước.

- Ừ, thì ‘răng’ cũng được chứ có ‘chi mô’ mà ‘O’ nói ‘rứa’.

Ngọc-Thanh biết ý tôi khi mà “đổi giọng” tức là hơi “bực mình” một việc gì rồi

đó; nên cô “vã lã”.

- Thì em chỉ nói vậy thôi còn…tùy giữa anh và Thầy…Hơn nữa ngày hôm qua

Thầy đã nhờ Sư-Cô Hoa-Tâm chở đến mấy viện dưỡng lão rồi nhưng không có kết quả gì hết, vì vậy nên hôm nay Sư-Cô bảo em chở Thầy lên để đi tiếp với Sư-Cô những nơi cần thiết để cố tìm thử ra sao, thế thôi.

Dù có nghiêm nghị đến mấy Thầy cũng phải tức cười khi nhìn thấy hai anh em

chúng tôi đã “già đầu” mà còn tính “con nít” hơn thua nhau từng câu từng chữ.

- Thầy xin anh, chị…Chúng ta sửa soạn đi anh Cát nhỉ?

- Dạ, thưa Thầy…

Hai Thầy trò tôi ra xe và trực chỉ Free Way 5 North lên Garden Grove, trên đường đi Thầy đã kể hết câu chuyện của Thầy cho tôi nghe như sau:

 

Xin phép được ghi lại nguyên văn lời Thầy:

 

  “A Di Đà Phật!” Kính thưa quý vị, con là Thích Hạnh Bảo, được quen biết với quý vị qua các băng giảng Phật Pháp “Một chuyến hạnh ngộ 1 & 2”, “Ánh sáng Phật Pháp kỳ 4”, “Pháp Phật & Niềm Tin” và các buổi giảng ở Miền Bắc (Hà Nội, Hưng Yên, Hải Dương), Miền Trung (Huế, Đà Nẳng, Nha Trang), Miền Nam (Bình Dương, Tây Ninh, Tiền Giang, Trà Vinh, Vĩnh Long, Đồng Tháp) và Chùa Hoằng Pháp - Hốc Môn.

 Hôm nay, câu chuyện con kể dưới đây không phải về Phật Pháp, mà con được đầy đủ nhân duyên để giải bày với quý vị về một nỗi niềm, một tâm tư của người Con Đi Tìm Mẹ.

 

 Thưa quý vị.

  Con có người mẹ ruột, tên đời là Hoàng Nguyệt Quế, bà là người Huế, nói tiếng Huế, sinh năm 1931, Tân Mùi tại làng La Vân Hạ, Thừa Thiên - Huế,. Trước năm 1975, bà là một nhà thơ sinh hoạt trong giới nghệ sĩ Sài Gòn, trong các thi đàn Minh Phụng, Giao Trì, với bút hiệu Chim Hoàng – Cao Phan Hoàng Nguyệt Quế.


 Cuộc sống của mẹ con chúng con bình thường đầm ấm như bao gia đình khác. Năm 1988, con có nhân duyên qua Đức du học. Đó là buổi chia tay đầu tiên xa cách giữa mẹ và con. Sau khi ở Đức được một thời gian ngắn, con liên lạc hoài mà không có tin tức gì của mẹ con, khi đó con cũng rất lo lắng thì nhận được tin từ Việt Nam gởi qua, do cháu gái con người chị báo tin là: Bà ngoại bỏ nhà đi rồi!

 Nhận được một tin bất ngờ như vậy! Mà thời điểm đó, thông tin liên lạc rất tốn kém thời gian và tiền bạc, khi tin qua đến Đức, cho con biết, thì đã được hơn sáu (6) tháng. Bà mẹ rời khỏi nhà ngày 6/9/1989. Bà ra đi không để lại thư từ gì hết. Không ai biết bà đi đâu. Một năm sau ngày đó, gia đình con tại Sài gòn vẫn cho biết chưa có tin tức gì của mẹ, dù rằng đã làm mọi cách, đã đăng báo, lên Tivi cũng như đã trình báo công an.v.v..

 

 Con nghĩ mẹ con có thể đã buồn phiền những người con của mình, trong lúc cuộc sống khó khăn đã không chu toàn, hoặc tỏ đôi lời thất thố làm mẹ chạnh lòng, mẹ phiền muộn. Nghĩ lại hồi xưa, một mình nuôi con khôn lớn, mà giờ ngồi một chỗ con cái nuôi…mẹ tủi thân! Chúng con đã làm những điều không phải rồi!

 Riêng con thì từ khi mẹ xách gói ra đi, con mới biết đến Chùa, đến với Đạo Phật và thành người xuất gia cho đến bây giờ. Mẹ đi bao lâu thì con trở thành người tu hành bấy lâu, đến bây giờ thì kể như gần 20 năm.

 Mẹ con là người Huế, còn nhiều đài các, không thể rời nhà sống riêng khi không có ai chăm sóc. Cũng bởi vậy các anh chị em suy nghĩ rằng 10 tháng, rồi một năm mà không tìm thấy mẹ. Mẹ đã không còn! Và đã đi đến Chùa làm lễ cầu siêu, phát tang. Khi ấy con còn là một thanh niên đang sống và học một mình ở ngoại quốc, con cũng tìm đến Chùa Viên-Giác tại Đức để con làm lễ cầu siêu cho mẹ. Với một sự suy nghĩ non dại và nông cạn con cứ tưởng cửa Chùa chỉ dành cho nguời già và trẻ con, còn mình đường đường là một thanh niên thì không cách nào vào chùa, ở chùa được; vì những quan niệm bi quan, yếm thế không bao giờ có và liên quan đến với mình. Nhưng mà con không ngờ, ngày vào chùa, trong buổi lễ cầu siêu thọ tang cho mẹ, nghe tụng kinh với bài kinh sám quy mạng, sám hồng trần:

 Cuộc hồng trần xoay vần quá ngắn,

 Kiếp phù sinh tụ tán mấy lăm hồi.

 Người đờì có biết chăng ôi!

 Thân người tuy khó có rồi hoàn không…

 Những lời kinh trầm hùng dạy rõ như vậy đã đánh động vào tâm thức con. Cuộc đời quả thật vô thường! Khi nào con còn mẹ đó, ngày chia tay còn hẹn ngày gặp gỡ trùng phùng; thế mà bây giờ…quả thật xót xa. Trong cảnh khổ lụy, cảnh tỉnh tâm thức như thế, con phát tâm, nguyện đem cuộc đời còn lại của mình; tuổi trẻ, sức khỏe, cống hiến cho Đạo Pháp, để lo cho nhiều người hơn. Từ đó con bắt đầu ở chùa, làm công quả, học kinh luật, học thiền, rồi Ty-Ni Oai Nghi, v.v…để trở thành một chú Tiểu và dần dần thọ giới pháp của Phật để tu tập, đến bây giờ, đã gần 20 năm.

 Năm 1995, khi còn học ở Singapore, con xin phép về Việt Nam để tìm mẹ. Con vào các trại tâm thần ở Biên Hòa, Dòng Đồng Công ở Thủ Đức, đến các trung tâm nuôi dưỡng người già neo đơn Lê Minh Xuân, Bình Dương, vào nhà dưỡng lão, đi các chùa nuôi các cụ già…Con được bao nhiêu người hỗ trợ, nhưng vẫn chưa đũ nhân duyên để gặp được mẹ của mình.

 Đến những lần sau nếu có cơ hội con đều trở về Việt Nam tiếp tục tìm kiếm mẹ.

 Một lần đi Bình Dương làm từ thiện, theo cùng Ni Sư Trí Hải lúc còn sinh tiền. Ni Sư rất thương và hiểu hoàn cảnh, nên khi nào đi từ thiện đến những nơi có các cụ già neo đơn, các cụ cao niên không ai chăm sóc, thì chúng con đều đến thăm. Có lần đến một trung tâm, ở đó nuôi hơn 300 cụ ông và 400 cụ bà. Sư rất tế nhị, khu vực nào có các cụ bà trên 70 tuổi thì Sư dành cho con đi vào để thăm, phát quà trực tiếp và nhận mặt từng người.

 Hôm đó con vào phát quà, bất chợt con thấy một cụ bà y như mẹ, với đôi mắt đó, cái nhìn nhân ái đó, con giật mình rất xúc động, tưởng là mẹ mình. Nhưng khi nhìn tiếp qua một cụ bà khác, lại thấy cái miệng cũng y như mẹ với nụ cười đó, lời hỏi thăm đó, rồi một cụ bà kế bên với tay xá chào, con nắm đôi tay cụ, cũng thấy đôi tay của mẹ! Thì cuối cùng con nhận ra tất cả là mẹ mình! Nhưng trong lòng con vẫn mang một nỗi niềm chỉ thổ lộ với cái giếng thôi. Giếng bao nhiêu nước thì con cũng đã khóc bao nhiêu nước mắt…Mẹ ơi!

 Khi nào quê hương cũng là niềm thương nhớ. Quê mẹ dù xa xôi cách trở mấy, tuy mẹ bây giờ với con xa cách về không gian và thời gian nhưng vẫn gần mãi trong tâm linh.

 Đất khách quê người sao nhỏ hẹp

 Quê nhà một góc nhớ mênh mông…

 

 Mẹ ơi! Ngày mai con lại rời khỏi Việt Nam, để trở về trú xứ, làm tròn trách vụ là người tu sĩ Trụ Trì hai ngôi chùa: Chùa Vạn Hạnh tại Đan Mạch và Chùa Viên Ý ở Ý Đại Lợi. Trước khi rời khỏi quê hương, tinh thần cũng như tâm lý của con còn u hoài nhiều lắm. Chúng con biết rằng, sự đời Vô Thường có sinh có tử, “Hữu sanh hữu tử, hữu luân hồi, Vô sanh, vô tử, vô khứ lai”. Chuyện sanh tử là chuyện bình thường, ai cũng phải trải qua. Nhưng mà sanh thế nào, tử thế nào, thì cái đó là nghiệp duyên của mỗi người! Lại rơi vào chúng con, thì rất là khổ tâm. Tại vì, nếu mà sanh, là mẹ còn sống, thì chúng con mong được phụng dưỡng cho tròn hiếu hạnh. Nếu mà…thì chúng con cũng có được một cái mấm mồ, để chăm lo hương khói, cho tròn bổn phận của một con người. “Dù anh đang khoác trên mình lớp võ bọc nào, chiếc áo nào, thì anh vẫn là một con người, phải biết đến cái hiếu nghĩa trọng ân như thế!” Mẹ ơi! Chúng con vẫn hy vọng! Dù thời gian quá dài, đã 19 -20 năm rồi…Chúng con chỉ muốn rằng quảng đời còn lại của chúng con, được làm một điều gì mà không còn ân hận, không còn day dứt khi không tròn hiếu nghĩa với mẹ.

 Thưa quý vị.

 Không thể nói hết những tâm tư của mình, con chỉ mong qua chương trình nầy, quý cô bác, quý anh chị, quý vị, nghe thêm một câu chuyện như thế này, thấy rõ đời sống của người Tu, ngoài việc phụng sự chúng sanh, người Tu cũng có những nỗi niềm riêng tư, và được bộc bạch một cách chân tình không hoa mỹ che dấu. Thì mong rằng quý cô bác, quý anh chị và quý Phật tử hiểu và nếu có cơ hội, xin giúp đỡ chương trình, để có thông tin.

 Xin tri ân tất cả! Chúng con thành tâm nguyện cho quý vị và cầu cho tất cả được bình an.

 Câu chuyện “…Tìm Mẹ” còn dài xin hẹn kỳ tới.

 

(Còn tiếp)  

Tâm-Tường.-Lê-Đình-Cát

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn