Man Mác Hương Thơ - Thanh Trí Cao

30/03/201212:00 SA(Xem: 21142)
Man Mác Hương Thơ - Thanh Trí Cao



song_nuoc
 Thực tại, thiên nhiên an trú thực tại, bầu trời vẫn thế, dòng sông còn đây. Nghìn năm đi qua tiếng Thu vang vọng, ấn tượng thi ca hướng về quê mẹ. Khúc hát ân tình nét đẹp chân phương.

 Trường ca nào rung cảm thân thương, vẫn như mây lưu chuyển mấy tầng không. Hải đảo tình người đã cho anh và cũng cho tôi, kỷ niệm nào lung linh ánh sáng, thực tại này đời vẫn nở hoa.


Những người bạn tôi ơi! Những ước mơ khởi điểm một thời, Huyền thoại nào đánh động biển khơi? Bóng trăng khuya thanh bình lơ lững, có bao giờ điểm lại thời gian. Có nghe không tiếng cười hoa dại? Để một lần chiêm ngưỡng Như Lai. Những chứng tích trào lưu nhân bản, gió thét gào lay động vô minh. Ngần ấy thôi thiên thần rung cảm, chuyện ngày mai những tưởng bất ngờ! Anh khai phóng chân trời viễn mộng, Chị xót thương quá khứ thời cơ, Em lắng nghe cung đàn ai oán, Bạn tôi ơi! xác định lập trường.


Những bước chân quay về thực tại, tự vấn mình định lực tương lai. Đã hiến dâng chả cần sợ hãi, Anh là ai? thách thức cùng ai. Có một lần chuyến tàu khởi điểm, tiếng nguyện cầu giao cảm chân không. Thể mầu nhiệm làm sao phân tích, Tôi nghiêng mình đảnh lễ tri ân. Ai minh họa nguồn tâm sâu lắng, ai ngỡ ngàng chiếc bóng thời gian. Hai hình ảnh cuộc đời có một, Tâm bao dung nối bước dọc ngang.


Cuộc hành trình tưng bừng phố thị, tiếng hoan hô-lẫn tiếng thị phi. Loài côn trùng tình cảm vẫn có, bia đá nào một thuở khắc ghi, Lương tâm nào bỏ quên thánh thiện? Bờ vai nào chối bỏ ân sư, mảnh lực nào hủy hoại truyền thống? Ta nhìn nhau, ta vẫn nhìn nhau.


 Ai đã đi chưa bao giờ đến? Từng nỗi hờn nặng trĩu bờ vai. Vết thương lòng đã đành như thế! Xin thôi đừng giết chết niềm tin. Ai vinh danh hồn người chiến sĩ, niềm đau nào chuyên chở quê hương! Anh nằm xuống hương rừng phủ kín, đời xót thương, người những xót thương! Hồn hóa đá chơi vơi biển lạnh, Nén hương lòng bày tỏ ngần xa. Tiếng kinh đêm vọng từ Thiền thất, gọi tên ai, ai vẫn gọi ai! Quán bất tịnh đã thông huyền thoại, tường quang ôi! mảnh vở ngân hà. Vùng tuyết trắng mơ hồ cây lá, sinh vật nào thích ứng kinh qua. Trên đỉnh ấy vui buồn nhẫn nại, điểm thời gian biến chuyển hình hài. Hình như có dấu chân đạp tuyết, lý do nào ai những tìm ai. Tôi đã hiểu khi rừng thay lá, hồng hạc buồn vẩy cánh bay đi. Thơ rụng xuống thiên đàng tỉnh mịch, dư âm nào nối kết phân ly. Chiếc chìa khóa qua cầu sinh tử, người tặng tôi kỷ vật ân tình. Ánh sáng đó mười phương huyền diệu, Tôi quán thông và tụng Tâm Kinh. Trùng dương ơi! Hoa biển bạc màu, dường như còn trôi nỗi niềm đau. Nỗi bất hạnh phiêu bồng bất tận, Tiếng khóc nào đánh động trời cao.


 Lung linh hương sắc hoa đào, Xuân về mở cửa bước vào vườn ai. Một mai, mai nữa, một mai, đóa hoa minh triết người cài áo tôi. Thông reo vi vút trên đồi, chiêu hồn tử sĩ lên ngôi anh hùng. Khát khao hội ngộ đỉnh chung, Bởi vì băng hoại lạnh lùng cao sơn. Ai ghi ơn, ai những bội ơn, Trăm năm mộng mị chập chờn Sắc Không. Chung quanh đỉnh ngộ cảm thông, Bóng hình lãng tử tuyết Đông dị thường.Nhặt hoa cấu trúc văn chương, Bao nhiêu tác phẩm sắc hương tuyệt vời! Vết hằn ai ngỡ chơi vơi, thôi thì hiến tặng cho đời nhớ thương.

 

 Anh đến hội ngộ Xuân

Anh đi nhạc tưng bừng

Ánh mắt đầy cảm xúc

Cung đàn chiều bâng khuâng

 

Hình như chú chim oanh

Vườn Thiền bước an lành

Tâm tình vương nắng ấm

Những hạt thơ long lanh

 

Chú chim oanh tỉnh ngộ

Hoa cúc vàng nên thơ

Sương lam chiều lãng đãng

Nụ hoa đào ước mơ

 

Tâm hương quyện trời xanh

Hoa Xuân ướm mộng lành

 Hạnh nguyện dòng tâm thức

Cánh mai vàng mong manh

 

Khai phóng một lối đi

Chân tâm bất tư nghì

An trú trong thực tại

Ô hay! Ta còn chi

 

 Giao thừa đảnh lễ Phật

Chiêm ngưỡng đức Như Lai

Tạ ơn mùa Xuân mới

Hứa hẹn một ngày mai

 

Thành tích ấy cũng là thành kiến, vì con người mang nặng mộng mơ. Nếu quá dỡ bảo rằng khờ dại, Quá tài hoa ghen tỵ không ngờ. Soi bóng gương kim, cổ lạnh lùng, Đạo hay đời hư danh là thế! Đến hay đi cùng mẫu số chung.


Khờ khạo quá, ngữ ngôn rao bán, Nếu thông minh so sánh hiểu ngay. Vô tích sự hẹp hòi tâm thức, thích thị phi-bình luận bướng gàn. Kẻ tuệ giác thâm sâu viễn kiến, chí kiên cường nối nghiệp minh sư. Giá phải trả cho từng mỗi việc, lương tâm nào cho phép thế ư! Khi bận rộn biết mình như thế, chuyện phải làm ai những vì ai. Trong ánh mắt bao dung, độ lượng, Hơn thua chi chỉ một hình hài.


Đã dấn thân bằng lòng thành bại, loài cỏ cây ngôn ngữ vô tình. Cảm-phản cảm-âm thanh truyền cảm, Làm thế nào vượt thoát vô minh? Trần gian ơi! ngỡ ngàng đến thế! Kẻ hồ đồ thích được nâng cao. Những thành kiến khôi hài cường điệu, Có gì không- ngôn ngữ xôn xao.


Nhìn thực tế-vững vàng như thế, Những sắc hương huyền diệu thanh bình. Nguồn ánh sáng chan hòa thiền vị, Những hạt thơ trong sáng bình minh.

 

Có ai lưu trữ một cung đàn

Có ai tiếp nối bước hiên ngang

Ngày ấy chập chờn căn gác trọ

Bây giờ lưu chuyển những âm vang

 

Có ai chuyên chở ánh tường quang

Có ai thấu hiểu chiếc lá vàng

Cảm nhận hồn Thu qua cơn gió

Âm điệu lạc loài biển mênh mang

 

Man mác hương thơ tuổi ngọc ngà

Trùng dương trào lộng hát khúc ca

Ảnh tượng khôi nguyên vẫn là Mẹ

Dòng thác ân tình vọng tiếng Cha

 

Có ai giữ được mảnh nắng hồng

Có ai tìm được dấu chân không

Ký ức vết hằn Thiên Sử Cổ

Làm sao quên được một dòng sông

 

Có ai đếm được những vì sao

Có ai biết được đến khi nào?

Nghìn trước, nghìn sau Hoa vẫn đẹp

Tiếng hát thương yêu vẫn ngọt ngào

 

Nhâm Thìn - Xuân trở lại

Bao tiếng vọng hương quê

Tạ ơn sự thành tựu

Hành trình lối Xuân về

 


Cali Xuân Nhâm Thìn-2012


Thanh Trí Cao



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn