- Bồ Công Anh

04/06/201312:00 SA(Xem: 3806)
- Bồ Công Anh




Bồ Công Anh  



Nhìn qua cửa, lốm đốm vàng sân cỏ

Những cánh vàng, mỏng mảnh dễ thương

Hoa không thơm – chẳng có mùi hương

Thân bé bỏng, cánh hoa nhỏ xíu

 

Bồ Công Anh – bé thơ mềm dịu

Trông lạc loài, ngơ ngác thấy mà thương

Không lả lơi, màu hoa rất nõn nường

Tươi tắn lạ - Lá dài, răng cưa nhỏ

 

Đàn em bé đùa tung tăng trước ngõ

Hái hoa vàng, cài lên tóc mà vui

Một đời hoa ngắn ngủi - ngậm ngùi

Đà hóa kiếp – trong bàn tay thơ dại

 

Trời hôm nay, mầu mây xanh hoang dại

Bầy trẻ nô đùa nào có biết gì đâu

Vô âu lo, chẳng chút uá nhầu

Đạp trên cỏ tươi xanh, vàng nắng

 

Hoa bơ vơ, chùng nhạt theo màu nắng

Một chút héo tàn, rã rượi bể dâu

Em thơ ơi, nào có nghĩa gì đâu

Cành hoa nhỏ - Bồ Công Anh nhỏ xíu 


Em tung tăng, rồi cười vui, nũng nịu

Đóa hoa vàng cài trên tóc cười vui

Bãi cỏ hôm nay, xanh mướt màu trời

Em có lẽ chẳng quan tâm gì mấy

 

Mươi năm sau, vào đời, em sẽ thấy

Chẳng thấy màu hồng, chỉ có buồn thôi

Loang lổ cho nhau, loang lổ một đời

Em nhìn lại cành hoa nhỏ xíu

 

Bông hoa xưa của một thời niên thiếu

Đã qua rồi ngày tháng rất ngây thơ

Không gian xưa, giờ bỗng hững hờ

Thương hoa dại điểm tô đời – Im lặng

 

Là thực vật, của ông trời trao tặng

Trao tặng cho đời màu sắc đó em ơi

Hoa lặng thinh, mang ngơ ngẩn cho đời

Trong câm nín, mặc cho tay người hái

 

Bồ Công Anh - một loài hoa nhỏ dại

Vơ vẩn trước nhà, trông thấy mà thương

 

 Tháng Ba 2013

 

Nguyễn Thị Mắt Nâu


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn