TIẾNG GỌI XUÂN DI LẶC- Thanh Trí Cao

03/02/20199:33 CH(Xem: 417)
TIẾNG GỌI XUÂN DI LẶC- Thanh Trí Cao
 

hoa_mai_vang

TIẾNG GỌI XUÂN DI LẶC
Thanh Trí Cao

 

Hãy phun châu nhả ngọc

Ý vị đời nâng cao

Hãy phun châu nhả ngọc

Nghìn trước và nghìn sau

 

Hãy phun châu nhả ngọc

Khắp nơi chốn am thiền

Biểu hiện sống an lạc

Để chánh pháp lưu truyền

 

Phật pháp truyền thừa xuyên suốt chiều dài lịch sử

Thuyền đời chở ai rời khỏi bến mơ

Ý tưởng đẹp lắm ai đề thơ trên vách đá

Tảng đá chờ xuân tình tự những hạt thơ

 

Bạn phun châu nhả ngọc

Trời đất cũng yêu thương

Tri kỷ chạm cảm xúc

Dấn thân trên nẻo đường

 

Nghị lực vốn phi thường

Sẵn sàng cho quê hương

Từng bước chân viễn xứ

Ta khai phóng con đường

 

Gió xuân đi qua bông hoa rực rỡ

Tiếng gọi xuân Di Lặc thẩm thấu tình quê hương

 

            Trời đất chuyển mình va chạm cảm xúc, biến cố đi qua trời đất u hoài.

            Những tưởng xa xăm con đường hiểm trở, hạt thơ xuân yêu quê mẹ bóng trăng soi.

            Thật vậy, cơn gió xuân đi qua bềnh bồng vi diệu chạm vào xúc cảm của hàng triệu người đang hành hoạt. Nửa mảnh đời vui hay buồn, ngỡ ngàng chỉ là trạng thái va chạm vay mượn theo nghĩa duyên sinh. Những thứ quyền lực hay quyền năng xưa nay chỉ tồn tại theo thời gian định kỳ. Nghĩa là mai một, một mai phiêu bồng khờ dại. Vì sao khờ dại đáng nhắc nhớ bài học lịch sử thăng trầm, trôi nổi gian truân. Những chiếc lá vàng rụng xuống có phải chúng đã khô héo tự bao giờ? Thực thế ấy cưu mang tình tiết bước vào cõi mộng, nàng xuân ơi sắc sắc không không, huyền diệu phiêu bồng.

            Có bao giờ mưa xuân về qua con phố nhỏ, để một người đứng đó cảm xúc thời gian. Có bao nhiêu xuân đến lại vội tàn? Chỉ thoáng chốc bàng hoàng người lữ khách. Bạn có nghe chăng trên đỉnh hoang vu nào đó giọt ân tình chớm nở hồi sinh. Bài thiền ca ru hồn rừng xanh biếc, cội bách tùng chẳng hiểu có hư hao. Thật khéo nhỉ, trường mộng giòng thác đổ, nụ cười nào mai mỉa truyện ngây thơ. Chiếc áo không gian che mảnh đời thần thoại, này bạn ơi đôi khi ngày tháng bất ngơ! Mây bồng bềnh đi về phương trời tím, ngần ấy thôi xuân đủ cảm thông, đâu có cần chủ đích tư tưởng, ai chưa từng qua một giòng sông.

            Nụ mai vàng tuyệt nhiên quá đẹp! Thiên nhiên ơi, nhạy cảm thế ư. Văn học sử gom góp chứng tích , tôi nghiêng mình đích thực ân sư. Không thể nào mời xuân ở lại, chốn am thiền cung cách đơn sơ. Ta có hiểu xuân là biểu tượng, ấy vậy mà cứ tưởng thời cơ.

 

Đóa mai vàng đẹp như áo ai

Yêu thơ ta xây dựng lâu đài

Khúc hát du dương chờ xuân đến

Phía trước chờ ta đẹp tương lai.

 

            Vâng! Thi nhân làm việc nối kết biết bao ân tình thực dụng để tạo ra sản phẩm trí tuệ cống hiến cho đạo và đời thêm nhiều hương sắc. Hương sắc nào cũng là hương sắc đáng yêu, cần sâu lắng để mà thưởng thức ý vị. Lắm lúc cũng có những biệt lệ ngầu nhiên chợt đến chợt đi ngang qua tiềm thức rất ư thi vị. Làm việc cần chủ đích hay không cần chủ đích, thi ca vẫn là thi ca đáp ứng thiết thực từng mỗi cao trào, sự kỳ diệu ấy đã cho anh và tôi sức sông tương quan sáng tạo nghệ thuật có năng lực quyến rũ chắp cánh bay xa trong bầu trời huyền diệu. Hơn thế, sự cảm xúc giao thời không dễ gì trùng lập đến hai lần trên bản thể tâm thức. Có mấy ai dám đặt mình vào vị trí như loài hoa dại bên đường đi của nhân loại. Nếu không biến thể hồi sinh như cậu bé thơ ngây thì làm sao có một tâm hồn trong sáng vô ngần?

 

            Có một bậc vĩ nhân nào chưa hề biết thể nghiệm để có đủ thực chứng bề dầy tâm linh hào quang rạng rỡ để rồi từ đó yêu thương nhân loại chân thật hơn. Bạn hãy ngủ để rồi tỉnh thức để hiểu mình là ai và cần phải làm gì. Cuồng ngông là một loại bệnh lý khá phổ biền cũng rất khó chữa bằng dược liệu thông thường. Bộ óc chọn lựa của mình rất tinh vi để đối diện với cuộc đời. Những thứ biện chứng thủ thuật chỉ là vay mượn tư tưởng để tiêp tục phát sinh tư tưởng rất ư thông thường của những triết gia đi tìm vật sở hữu của não bộ thích thú. Người đưa người sang sông, cố nhiên thú vị trong lòng. Chiếc cầu đã nối kết đôi bờ sao không đi mà lại chèo đò để thêm phần bận bịu dòng sông tịch lặng. Quả tình anh thích thế ư? Thế thì chân lý cũng có thể trở thành phương tiện thích ứng trên một dòng sông tản mạn tình người rất đẹp nên thơ.

 

             Có một hôm Bùi Giáng dị nhân phiêu bồng đóng vai tuồng ông lái dòng sông chèo thuyền bé nhỏ đưa tôi đến tận bến bờ thi ca, bỏ tôi ở đó, còn nữa ông bảo tôi rằng: “Hãy đi để đến, không được làm nô lệ thế giới thi ca đó nhé.”

-         Ô hay! đây là nơi chốn nào sao lạ hoắc, xin thưa hỏi dị nhân phiêu bồng?

-         Thôi thì cứ an trú để hiểu và biết nơi này các bậc trượng phu thường lui tới để thưởng ngoạn chân lý ngọc ngà châu báu.

 

Thích thú chi lạ, tôi liền xuất khẩu đề thơ kính tặng dị nhân phiêu bồng.

 

Đã đến đây từ thuở mưa bay

Mênh mang tản mạn ánh trăng tròn đầy

Thuyền ai chở mộng tìm về phương ấy

Nửa hồn tỉnh táo, một nửa cứ say

 

Đêm tàn trên đỉnh hoang sơ hư ảo

Xin mời dị nhân cứ mở lối vào

Hãy hát tôi nghe bài ca xúc cảm

Trí tuệ đo lường đỉnh núi vút cao

 

Yêu trăng yêu cả không gian ấy

Sương khói ơ hờ khói phân ly

Mảnh trăng rơi xuống dòng sông cũ

Anh hiểu đường về từng bước đi

 

Ngộ ra mới hiểu đời lãng tử

Khoác áo chân không lối quay về

Biết đâu trong cõi mờ sương ấy

Đóa hoa mỉm cười vì đam mê

 

Chi bằng thắp sáng niềm tin ấy

Soi rọi cuộc đời tuổi ấu thơ

Triết lý thi ca yêu lý tưởng

Côn trùng ríu rít một giấc mơ

 

Dị nhân xem bài thơ xong tưởng cũng nên đáp lễ, liền ứng khẩu:

 

Một nửa chu du một nửa thiền

Hư hư thực thực bảo rằng điên

Nửa tỉnh nửa điên thật thú vị

Điên mà quý phái cũng nên điên

 

Bùi Giáng ông nhồi bột thi ca để đúc thành sản phẩm tư tưởng được gọi là thế giới riêng rất nhạy cảm tuyệt vời.

 

Ai vẫn chờ anh, mãi đợi anh

Bầu trời xanh biếc mắt long lanh

Cổ xưa Long Tượng nhập đại định

Xuân đã về rồi đẹp như tranh

 

Thì ra xuân đã yêu lý tưởng

Ngỏ ý gọi mời khách đường xa

Hời người tráng sĩ yêu tổ quốc

Kiếm cung vẫn bước để kinh qua

 

Giáng ơi xuân đã về đây

Còn ông đâu đó ngắm mây bay

Ông đã tìm ra chân diện mục

Ý tưởng thi ca đã vơi đầy

 

   Cứ nhắc đến dịp xuân về , tôi nhớ đến Bùi Giáng một nhà thơ đại mộng, chẳng hiểu vì sao ông đã cho tôi cảm xúc ấy? Vũ trụ minh linh chứa chan bao kỳ vọng đầy ắp những ước mơ. Những chặng đường thăng trầm thử thách đều có lý do mật thiết của một thi nhân tìm về bến bờ cứu cánh siêu phương túc trí. Bản lai diện mục hiển nhiên tiềm ẩn sau bức màn nhung lụa phẳng lặng. Nàng xuân tưởng chừng như thế hiện thân ntrong từng mỗi góc cạnh người người đón xuân.

  

   Kẻ sĩ giầu có cảm xúc lắm lúc phiêu bồng tuy nhiên mang tính góp nhặt tinh hoa thời thượng đáng yêu. Có những lúc chính mình đãi ngộ thiên nhiên và được thiên nhiên đãi ngộ một cách nồng hậu bằng những mầu sắc tuyệt vời. Hoàng hôn rung cảm nhịp sống dị thường, khoảnh khắc thời gian va chạm hạt sương, những đá sỏi kia chưa hề ai oán, giòng thơ nào đó nhỏ lệ vấn vương. Hoàng hôn thi vị long lanh sóng biển, thuyền ai trở về sóng nước lăn tăn. Lý tưởng đẹp bỗng nhiên ngời sáng, thành tích nào chẳng vượt khó khăn. Sóng biển ơi, mơ gì sao cứ gào thét. Sóng biển ơi, nơi nào đích thực bình yên, trò huyễn mộng diễn tuồng hề kịch bản, Tổ quốc nào mà chẳng trân trọng thiêng liêng.

 

 

 

Xuân

 

Ai tô đậm lên dòng tư tưởng

Những mảng mầu trừu tượng siêu nhiên

Tia ánh mắt tỏ bầy tha thiết

Anh cô đơn góp nhặt niềm riêng

 

Sản phẩm ấy bề dày cô đọng

Bức tranh thiền minh họa uyên nguyên

Trí dũng cảm quả nhiên can đảm

Định lực nào định lực vô biên

 

Từng tia nắng hoàng hôn phản chiếu

Lối ta về hư ảo trôi qua

Đời như thể bức tranh ấn tượng

Thời gian nào ngần ấy trôi xa

 

Ai tô đậm lên dòng ký ức

Những bông hoa nhựa sống chuyển mình

Đóa hoa nào sắc hương bất tử

Yêu dòng đời triết lý hiện sinh

 

Sản phẩm ấy đón xuân Di Lặc

Đêm giao thừa huyền diệu thiêng liêng

Xuân đến rồi dung nhan quá đẹp

Xuân hóa thân cảm ứng niềm riêng

 

Xuân đến rồi, xuân ơi đã đến

Xuân Di Lặc về chốn am thiền.

 

Thanh Trí Cao

Đón Xuân Kỷ Hợi - 2019

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn